Hiển thị các bài đăng có nhãn 12012. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn 12012. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 24 tháng 5, 2012

Cyclone- 12012









Bản dịch thuộc về sakurared (chonoblack)
Vui lòng không chỉnh sửa, repost bất cứ đâu






Lắng nghe,tiếng thét tàn bạo
Lắng nghe,tiếng gào khóc vô cảm
Lắng nghe,một thế giới nhẫn tâm(x2)


Ta không còn nhớ nổi mùi hương của em
Ta thậm chí không còn nhớ những gì mà em đã làm
Tất cả kí ức trong ta,đã nhạt nhòa


Ta không biết thế nào là “bắt đầu”
Ta không biết “tồn tại” có ý nghĩa thế nào 
Nếu ta nghĩ lại,có chắc rằng ta sẽ nhớ ra mình đã từng yêu ai đó?


Từng mùa trôi qua,trong dòng thời gian cuộn xoáy
Mọi thứ bị nuốt chửng
Ta sẽ chống chọi vì nơi đó có em


Những ngày chúng ta đấu tranh lẫn nhau
Và những đêm suy sụp trong đau khổ. Tất cả điều đó là năng lượng giúp ta tồn tại






Lắng nghe,tiếng thét tàn bạo
Lắng nghe,tiếng gào khóc vô cảm
Lắng nghe,một thế giới nhẫn tâm


Ta không biết nơi em tồn tại
Ta không biết được nụ cười của em như thế nào
Tất cả đã tan biến trong vòng xoáy của những băn khoăn


Những vết sẹo hằn dấu trong trái tim ta không bao giờ lành miệng
Và những dòng nước mắt trong tim không ngừng tuôn rơi


Mắc kẹt trong cô độc, ta phát điên lên mất
Dường như khi ta yêu nhau
Chúng ta chỉ là đôi tình nhân trong khoảnh khắc đó
Mọi thứ chìm trong quên lãng
Không  có gì là sai lầm,ta sẽ song hành cùng em


Những ngày đắm chìm trong thù hận
Và những đêm ta đau đớn trong tuyệt vọng
Tất cả điều đó đã giữ tâm hồn ta bình lặng


Ở nơi hẹn ước đó
Ta vẫn đang đợi
Vẫn đang tìm kiếm em khắp chân trời


Nhưng vẫn không thấy em đâu
Ai đó,hãy trả lời ta đi


Ta không còn nhớ nổi mùi hương của em
Ta thậm chí không còn nhớ những gì mà em đã làm
Tất cả kí ức trong ta,đã nhạt nhòa


Dường như khi ta yêu nhau
Chúng ta chỉ là đôi tình nhân trong khoảnh khắc đó


Tất cả sẽ mất đi
Tất cả sẽ bị lãng quên
Không  có gì là sai lầm,ta sẽ song hành cùng em


Có phải chính tương lai đang cười nhạo ta chăng”?
Cái tôi tồn tại trong ta nói với bản thân mình


Khoảnh khắc hẹn ước đó
Phải chăng không còn hiện hữu? Cho dù là vậy
Ta vẫn ở nơi đây để kiếm tìm em






Em không tồn tại ở 1 nơi nào cả
Tại sao vậy?
Ai đó làm ơn hãy cho ta biết


Lắng nghe,tiếng thét tàn bạo
Lắng nghe,tiếng gào khóc vô cảm
Lắng nghe,một thế giới nhẫn tâm







Tattoo - 12012







Bản dịch thuộc về sakurared (chonoblack)
Vui lòng không chỉnh sửa, repost bất cứ đâu






Được sinh ra ở thế giới này,ngươi tồn tại để làm gì?
Ngày mai sẽ đến nhanh thôi,bởi định mệnh đã sắp đặt điều đó


(Rên rỉ vì đau đớn) Trái tim bị xé nát,một vết thương không thể nhìn thấy. Nỗi đau để lại vết sẹo hằn sâu
(Từ khóa) Quên đi nỗi đau vì ngươi ngay lúc này đây,giấu đi lối thoát cho một trái tim lầm lạc
Làm sao có thể quên được


Nước mắt cứ không ngừng tuôn rơi,vết xăm đã khắc sâu bằng tội lỗi
Phải chăng lời thề bên nhau ngày sau là mãi mãi? .Vết sẹo của một tình yêu câm lặng thật sự đã được khắc lên.


(Cứ giữ lấy một cách mù quáng) Khi giả vờ không nhìn thấy sự thật đó,một tay ngươi bóp méo ngày mai
(Bừng lên) Cứ thế,từng ngày thật buồn tẻ trôi qua,ngươi có chấp nhận như thế không?
Tự ngươi bịt chặt mắt mình lại.
Ngày mai rực sáng


Không lỗi lầm nào được chấp nhận. Vết xăm đỏ bắt đầu nhức nhói
Tình yêu câm lặng và vết xăm đó sẽ khiến đôi má đẫm lệ mỉm cười vào một ngày mai
Ngươi vẫn còn đau đớn sao?


Tồn tại mãi…Sự tử tế và nỗi căm thù trong con người ngươi
Tồn tại mãi…Vết thương này sẽ ngủ quên cho đến cái ngày đó


(Rên rỉ vì đau đớn) Mọi người nhắm mắt lại. Sự thật phản chiếu trần trụi trên những khuôn mặt đó
(Rên rỉ vì đau đớn) Những kẻ chế nhạo rắc rối người khác mắc phải bỗng ước rằng mình được như thế
(Rên rỉ vì đâu đớn) Ta không muốn chịu đựng nỗi đau này,ta không muốn. Ai cũng thế thôi,bản thân mình mới là quan trọng nhất
(Rên rỉ vì đau đớn) Hãy tự mà bảo vệ lấy bản thân ngươi


Nước mắt cứ không ngừng tuôn rơi,vết xăm đã khắc sâu bằng tội lỗi
Phải chăng lời thề bên nhau ngày sau là mãi mãi? .Vết sẹo của một tình yêu câm lặng thật sự đã được khắc lên.


Nếu đến lúc nào đó ngươi lạc lối,ta muốn nói với ngươi những lời này
Có thế mới chắc rằng mai đây ngươi sẽ lại tươi cười. Có thế mới chắc rằng mai đây ngươi sẽ lại tươi cười. 



Ta mãi không quên được nỗi đau đó







Thứ Bảy, 26 tháng 11, 2011

HALLELUJAH - 12012







Bản dịch này thuộc về mình. Vui lòng không tự ý repost, chỉnh sửa.






Dù cho đôi mắt này có đánh mất đi ánh sáng
Và đôi tay này hóa thành tro tàn
Tôi vẫn sẽ giang rộng đôi cánh và bay lên thật cao
Hướng về khoảng trời vô tận đó

“Tôi k cần cái gọi là “tự do” hay một thứ nào đó tương tự”
Tôi nói thế khi đang ngước nhìn bầu trời với nước mắt dâng trào trên khóe mi

Tôi sẽ giữ mãi ước nguyện và nổi đau từ bầu trời kia trút xuống
Ngập tràn,nhấn chìm cả con người
Tất cả đông cứng,phủ lên vết thương và phiền muộn trong tôi
Em ở đây,mỉm cười lạnh lùng.

Dù cho đôi mắt này có đánh mất đi ánh sáng
Và đôi tay này hóa thành tro tàn

Nếu chỉ có một điều ước trở thành hiện thực
Em sẽ mong ước điều gì đây?

Đã bao lâu rồi kể từ khi chúng ta lãng quên
Không còn một ai biết được,đúng không?

Tôi sẽ giữ tiếng thét và ước nguyện của mình mãi vang vọng trong thành phố này
Bằng cách xóa tan những thứ vô nghĩa
Đôi mắt lạnh lùng của em luôn ban cho tôi hi vọng
Và cả đau thương để tôi tiếp tục sống
,
Một dấu hiệu nhỏ nhoi rơi rớt từ kẻ nứt giữa những tầng mây
Như lời cầu nguyện an lành từ đất mẹ
Mang bình yên đến thế giới này,nơi mà em không cảm thấy gì khác ngoài cô độc

Tôi không muốn tin,chỉ cầu mong,1 bài thánh ca
Tôi không muốn tin,chỉ cầu mong,1 bài thánh ca

Dù cho đôi mắt này có đánh mất đi ánh sáng
Và đôi tay này hóa thành tro tàn