Hiển thị các bài đăng có nhãn Lảm nhảm. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Lảm nhảm. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 15 tháng 3, 2014

....

Ai đó
Xin hãy giết tôi
Giết đi một con người trong tôi
Bởi tôi không thể tự giết mình

Xin hãy hủy hoại tôi
Chà đạp tôi
Nếu không tôi điên mất
Giết tôi

Điên loạn
Tôi quằn quại trong giấc mơ mỏng manh
Cố níu kéo vẻ đẹp che đậy lớp vỏ suy tàn thối nát
Xé toang lồng ngực này
Bóp nát trái tim
Máu thịt về lại với đất
Không còn những giấc mơ chập chờn nối tiếp



Thứ Năm, 30 tháng 1, 2014

Happy New Year~~~







CHÚC MỌI NGƯỜI NĂM MỚI TỐT LÀNH !!!~~~~  
☆*・゜゚・*\(^O^)/*・゜゚・*☆


Chúc cho những ai ghé thăm blog mình trong năm qua một năm mới may mắn, vui vẻ và tràn đầy hạnh phúc.




Thứ Hai, 30 tháng 12, 2013

........

Người biết không
Tôi không thể nảo bước ra khỏi nơi này
Thứ giam cầm tôi
Là "chính tôi"

Có đôi lúc tôi nghĩ mình đã cắt đứt sợi xích, lê từng bước qua lằn ranh trắng. Nhưng bước qua rồi tôi mới nhận ra, đây vẫn là bờ bên đó, sợi xích vẫn ở đó.
Đỏ, đen, xám, trắng.
Trong thế giới đó, than khóc.
Trong thế giới đó, điên cuồng.
Thì ra trong thế giới của tôi chỉ có mỗi người.
Người dẫn tôi rời khỏi nơi đó hay đẩy tôi xuống vực sâu tăm tối.
Thì ra những chiếc mặt nạ đó là của người, vậy tôi cũng là mặt nạ của người sao, hay người chỉ là một chiếc mặt nạ của tôi.
Người mong chờ gì, người khao khát gì.
Nếu tôi ngủ. Người có thay thế tôi không. Người có thể cắt đứt sợi xích này không, có thể dằn vặt tôi không, người có yêu tôi không.
Dù người không yêu tôi, tôi vẫn sẽ yêu người. Dù cắt đi đôi cánh, người vẫn sẽ mãi bên tôi.
Tôi chỉ là con búp bê sứt mẻ, hãy mặc cho tôi bộ váy lộng lẫy và chiếc mặt nạ đẹp nhất.
Có thể tôi mới tiếp tục mỉm cười trước người. Có thể tôi mới có thể tiếp tục yêu người.
Thị trấn không người. Tiếng lũ quạ kêu gào như khóc than. Cơn gió lạnh lẽo. Chiếc đồng hồ không quay. Thời gian ngưng đọng. Chuyến tàu không ga cuối. Vầng trăng không lặn. Cơn mưa ko dứt. Vòng đu quay đều đều.


Soi mình xuống mặt nước, tôi thấy một đóa thủy tiên trắng.
Người là thủy tiên trắng, là "chính tôi"

Thứ Tư, 11 tháng 12, 2013

Mặt hồ

Mặt hồ vốn rất yên tĩnh. Một hòn đá ném vào sẽ làm nên gợn sóng, nhưng rồi hòn đá cũng chìm xuống đáy hồ, mặt hồ lại tĩnh lặng như vốn có.

Nước hồ trong xanh, phản chiếu cây cỏ xanh mướt bên bờ. Nước hồ lạnh buốt, lạnh đến tận tâm can.

Chờ mặt trời lên, thiêu đốt mặt hồ, khô cạn trơ đáy, vạn vật chết cả.

Chủ Nhật, 29 tháng 9, 2013

Đừng bước vào

Đừng bước vào, xin đừng bước vào. Tôi không muốn ai thấy những mảnh kính vỡ chà xát trên da thịt mình. Tôi không muốn ai thấy căn phòng tan hoang đổ nát. Những con búp bê sứt sẹo vứt rải rác trên sàn, những bức màn rách nát, cửa sổ trông ra bầu trời xám xịt.

Hãy cứ ở ngoài cánh cửa đó, ngắm những thứ rực rỡ, muôn màu muôn sắc nơi đó. Đừng bước vào đây, cả tôi cũng không muốn thấy một con người xấu xí trong căn phòng đó.

Tôi khao khát ánh sáng, ánh sáng nơi đâu, tại sao không xua tan tăm tối, lạnh lẽo. Bật cười, nơi đây không có mặt trời làm sao có thể có ánh sáng, ánh sáng không thể đốt chảy xiềng xích, không thể thiêu rụi ngục tù. 

Tôi muốn bước ra khỏi đó, nhưng liệu vết thương có lành miệng, liệu vết sẹo xấu xí có biến mất? Sẽ không, sẽ không, sẽ không đâu.

Khóc đi, gào lên đi. Ngủ yên đi. 

Đừng hi vọng bởi sẽ thất vọng, vết sẹo thật đáng sợ, sẽ không một ai có thể chấp nhận ở nơi đó, chấp nhận một con người xấu xí như thế. Ngủ ngoan nhé, đừng thức dậy, đừng khóc. Chính tay tôi sẽ khóa cánh cửa đó lại nên hãy ngủ yên đi. Che mắt lại, trong cơn mơ là ánh sáng, là mơ thôi, những giấc mơ chập chờn để rồi hồi tỉnh chỉ là đêm tối.

Đủ rồi, hãy thôi mơ mộng đi, hãy thôi vẽ hình trên cát đi, tôi mệt mỏi rồi. Ngủ đi

Thứ Tư, 14 tháng 8, 2013

Bậc cửa

Tôi, vấp nữa rồi này
Lần này lại vấp rất đau
Tôi không nghĩ sẽ vấp đau đến như vậy


Có lẽ
Không vô tư như tôi đã nói
Tôi rất sợ vấp phải


Có chăng
Tôi sẽ không bước qua nữa


Nhưng mà
Tôi vẫn muốn bước qua

Thứ Bảy, 10 tháng 8, 2013

Vong xuyên

Hồng trần mờ mịt
Tìm tìm kiếm kiếm
Hữu duyên vô phận
Trách trời trách người


Bỉ ngạn hoa khai ở bỉ ngạn
Bao giờ cho đến ngày
Bỉ ngạn hoa tàn úa
Bước qua Vong xuyên hà


Muốn bước qua sông
Nhưng cầu không thẳng
Đứng phái này bờ
Giữa hoa bỉ ngạn



Thứ Hai, 22 tháng 7, 2013

Có xa không?

Trong giấc mơ rạn nứt
Trong nỗi tuyệt vọng mơ hồ
Hoa hồng trắng
Tiếng nhạc du dương
Màu đỏ chói mắt
Ẩn ẩn hiện hiện
Con đường đến đó
Tăm tối như đáy vực
Một bàn tay
Đẩy về phía trước
Một bước một bước
Thêm một bước nữa thôi


Có chăng
Bước qua cây cầu đó sẽ không còn nhớ gì nữa
Dòng nước đen thét gào như oán trách
Bên bờ sông hoa đỏ nở rộ
Kẻ tội đồ lặng người nhìn


Tiến lên
Lùi lại
Phải chi mặt trời không mọc thì hay biết mấy
Con chim nhỏ cắt phăng đôi cánh
Dõi mắt lên trời cao
Nó không bay được nữa
Nhưng nó vẫn muốn ngắm bầu trời
Nhắm mắt lại


Nỗi sợ không tên
Ác mộng đằng đẵng
Một sớm mai thức dậy
Ánh sáng xuyên qua thân thể
Lặng nhìn căn phòng trống rỗng
Ngắm thế giới vô tình trôi qua
Vô hình vô dạng
Có xa không một chuyến hành trình


Kẻ tội đồ đã điên rồi
Dằn vặt
Hành động tự hoại không gây đau đớn cho chính kẻ đó
Điên rồi
Mê cung sụp đổ
Mặt nạ vỡ nát
Còn lại gì
Bật cười
Màu đỏ cứu rỗi
Đau đớn 
Thỏa mãn
Khóc 
Cười
Đường đi mịt mờ




Cảm ơn
Xin lỗi



Thứ Bảy, 13 tháng 7, 2013

......

Tôi muốn chết
Tôi không muốn chết
Tôi rất muốn chết
Tôi không có can đảm để chết

Tôi không muốn thức dậy
Tôi muốn ngủ mãi
Tôi sợ không còn nhìn thấy ngày mai
Tôi sợ bóng tối

Tôi muốn nói, muốn cười 
Như một con người
Tôi muốn câm lặng
Như một con rối

Ai đó, làm ơn giết tôi đi
Hủy hoại tôi đi
Chỉ có đau đớn
Tôi mới biết mình đang sống
Chỉ có đau đớn
Mới khiến tôi thỏa mãn

Thứ Bảy, 6 tháng 7, 2013

Facebook

Facebook rất dễ khiến người ta cảm thấy cô đơn.
Nhìn list friends trăm ngàn bạn, new feeds ào ào như thác lũ, nhưng chỉ cần đứng lại, không bị cuốn trôi vào dòng thác đó ta mới thấy. À, thì ra mỗi khi ta có tâm sự hay buồn vui điều gì, có mấy người trong list friends ta có thể chia sẻ.

Nhiều lúc tôi đã nghĩ, hay mình deactive fb đi, nhưng deactive rồi có mấy người biết. được bao người để tâm. Và thế là mình lại chìm lỉm giữa thế giới mênh mông, cô quạnh đó.

Facebook rất đông, rất vui nhưng cũng rất lạnh lẽo, rất vô tình.

Thứ Sáu, 28 tháng 6, 2013

Mộng dĩ thâm




Đừng nói câu quan trọng
Đã chẳng còn để tâm
Đoái hoài chi người nghĩ
Là người xa lạ
Hay kẻ thân quen


Ngày xưa là mộng tưởng
Mộng tàn người cũng tan
Người đến mặc người đến
Người đi xin cứ đi
Lạc hoa hay tử tâm
Xin hỏi người có biết?


Ngày nay là mộng tưởng
Mê man giấc mộng dài
Trong mộng lệ không rơi
Trong mộng người không oán
Vô lo cùng vô nghĩ
Cũng chẳng màng người biết


Chuyện cũ bay theo gió
Thơ xưa hóa tro tàn
Hữu duyên ắt gặp lại
Vô duyên bất tương phùng
Hà tất phải nhắc lại
Chuyện hợp tan đã lâu


Tình cảm năm nào
Mịt mờ theo giấc mộng
Trong mộng có vui
Trong mộng có buồn
Nụ cười cùng nước mắt
Xin trả lại cho người


Nhân sinh vô thường
Ta không nợ người
Người không nợ ta
Mai này tái kiến
Tương kính như tân





Chủ Nhật, 21 tháng 4, 2013

Tịnh



Hồng trần vạn lý
Một lần hồi đầu
Tình nghĩa đã hóa mây khói
Ta nơi đây
Người đến người đi
Có lưu luyến không?




Một mảnh mờ mịt
Lòng đã lạnh giá
Vãn sự tùy phong
Từng đau, từng tiếc
Từng khóc, từng oán
Chung quy cũng chỉ là tàn niệm




Hạt cát giữa đại mạc
Giọt nước giữa trường giang
Bình bình đạm đạm
Khán tuế nguyệt biến
Vô cầu vô tưởng
Tiếc thay một gáo nước
Đã múc lầm con sông

Thứ Ba, 19 tháng 2, 2013

Tìm

Tìm
Tìm
Tìm...

Tìm cái gì... Một chút gì đó mà bản thân đã không còn, đã không thể như vậy được nữa. Một chút vô tư, một chút hồn nhiên. Một chút kí ức, một chút hơi ấm.


Tìm
Mình của lúc ấy
Thế giới lúc ấy
Suy nghĩ lúc ấy
Trái tim lúc ấy


Xuân đến rồi hạ sang
Thu về rồi đông tới
Có chút hơi ấm
Rồi vội lạnh
Vì tự tay mình chối từ
Vì đó không phải thứ bản thân cần


Tìm
Cho đến bao giờ
Không biết
Ai đó xin hãy nói đi
Đến bao giờ


Lạnh
Nặng
Mệt
Đau
Oán
Trách


Khao khát
Chờ đợi
Mong mỏi
Hi vọng
Kiếm tìm

Thứ Tư, 16 tháng 1, 2013

Vong tình thủy

Cho ta một chén vong tình thuỷ

Cho ta biết ta phải điên bao nhiêu lần nữa mới quên được người.
Chấp niệm quá sâu, không sao buông bỏ, càng vùng vẫy mong thoát ra càng nhấn chìm bản thân trong vô vọng. Ta biết là vô vọng, biết không bao giờ có gì cũng không hi vọng chút nào, chính ta cũng tưởng đã buông được nhưng nào có phải.

Càng sai, sai càng nhiều càng nhận ra là không quên được. Càng điên cuồng muốn quên lại càng nhớ. Không phải tình cảm quá nhiều mà là không quên.

Ta mang chiếc mặt đó không phải vì người, không phải muốn người khó xử chỉ không muốn người nợ ta. Ta cười, ta nói không phải với người, dù người thế nào thì ta vẫn là ta. Ta đùa, ta giỡn với tình cảm không phải vì ta lưu luyến người, chỉ vì ta không cam lòng. Ta không quên được người nhưng người có còn quan trọng với ta nữa đâu.

Phải, ta là kẻ thua cuộc, thua rất đau. Phải mất bao lâu nữa. Người quên ta mất rồi.


Nực cười thay.
Ta thắng cả thiên hạ, bại trong tay người.



Cho ta một chén vong tình thuỷ
Đổi lấy một đời không bi thương
Cho dù ta có uống say
Cho dù tim ta có tan nát
Cũng sẽ không thấy ta rơi lệ nữa

Thứ Ba, 1 tháng 1, 2013

Happy New Year ~~~~

Chúc những ai ghé qua blog mình một năm mới may mắn và thật nhiều niềm vui nhé !!!!!

Vậy là cái ổ này đã được hơn một năm rồi, một năm qua có rất nhiều chuyện buồn vui, có lúc post bài hăng say có lúc lại bỏ hoang nó (vì mê chơi game, quên cả 1 năm lập blog, định 1 ngày bỏ bom bài dịch).


Năm mới vẫn sẽ dịch thật nhiều, thật nhiều. Giải quyết đống tồn đọng ngâm cả năm qua nữa. Cố lên nào ~~~~~


Bài dịch mình thích nhất là Thiên Nhai (Nhậm Hiền Tề), Better in time (Leona Lewis)
Nhạc thích nhất là Lulu (Nightmare) và Thiên Nhai (Nhậm Hiền Tề), Blow me one last kiss (Pink)





Thứ Năm, 18 tháng 10, 2012

Sai


Từ lúc bắt đầu đã là sai lầm
Sai chồng chất sai vậy sao có thể hồi đầu
Vứt tất cả lại rồi trốn chạy
Như thế không phải tội lỗi càng nặng nề hay sao

Tử tù ra pháp trường còn biết mình chết vì tội gì
Dao đã kề ngay cổ
Rốt cuộc tôi đã sai cái gì
Haha
Người ta oán tôi
Trách tôi
Nhưng chẳng nói nguyên do do đâu
Tôi là gì
Tôi nghĩ cho người khác, vậy có bao giờ người khác nghĩ cho tôi không
Tại sao không ai chịu hiểu
Với tôi họ quan trọng đến độ nào
Để rồi so sánh, để rồi cảm thấy như tôi bỏ rơi họ
Xin hãy cho tôi biết tôi đã sai cái gì

Tôi muốn tự do tự tại như cơn gió
Nhưng lòng vẫn nặng trĩu
Xiềng xích cũng như tội lỗi vẫn trói chặt bước chân
Tôi muốn ngủ yên
Trong ngục tù lạnh lẽo của mình
Có ai hay tôi khao khát ánh mặt trời đến nhường nào không

Thứ Ba, 25 tháng 9, 2012

Quả bóng

Tôi có một quả bóng nhỏ

Tôi từng rất thích quả bóng ấy, nhưng rồi tôi biết mình chẳng hợp để chơi với nó.
Tôi đặt quả bóng xuống, cất nó vào một góc phòng.

Đã bao lâu rồi cho đến một ngày
Tôi thấy có người cầm nó trên tay
Nhìn lại, nó đã không còn
Chỉ còn một góc phòng trống rỗng

Quả bóng đó không phải của tôi
Nhưng tôi vẫn luyến tiếc
Tôi đã từng cầm, từng ngắm nó
Hụt hẫng khi có ngày sẽ không còn có thể chạm nó


Thế là, tôi dọn sạch bụi nơi quả bóng nằm đó.
Quên đi trong phòng mình từng có một quả bóng.
Tôi có thể nhảy dây, chơi với búp bê mà.
Tôi có rất nhiều, không phải chỉ là quả bóng.

Soi mình trong gương, cô nhóc lấm lem
Vì mải mê ham chơi
Hái một bông hoa nhỏ bên vệ đường
Hồn nhiên mỉm cười


Tôi vẫn là một đứa trẻ, vẫn cố tìm quả bóng của mình nơi đâu
Xanh, đỏ, tím, vàng... quả bóng của tôi có màu thế nào
Ừ thì, tôi vẫn đang tìm mà




Thứ Tư, 12 tháng 9, 2012

Aoi Tori


Có lẽ mình cũng nên buông tay

Chim nhỏ à, 1 ngày nào đó hãy đậu lên vai tao nhé.

Mày biết không, bởi niềm tin đơn giản nên tình cảm mới mạnh mẽ và thương tổn mới sâu sắc. Tao sẽ chờ, chờ 1 ngày tao lại tìm thấy mày, tao không biết là bao lâu nhưng tao sẽ tìm và nhất định sẽ tìm thấy mày.

Một ngày hè ngập nắng chăng? Hay một mùa xuân đầy sức sống nào đó?

Khi đã mệt nhoài, người ta chỉ biết chờ đợi. Khi đã thất vọng, người ta phó mặc tất cả cho số phận. Khi đã làm tất cả những gì có thể, người ta chọn cách từ bỏ.

Tao có như thế không?

Con người không hề mạnh mẽ, chim à!

Nghỉ ngơi đi, khi không còn muốn bay đến bất cứ nơi đâu nữa.










Giờ thì bay đi nhé...

Hãy là một chú chim mạnh mẽ và quay lại đây, khi đó tao đã đủ lớn để chăm sóc cho mày
Tao sẽ dành cho mày chiếc lồng chim rực rỡ nhất, bằng cả trái tim tao, bằng cả linh hồn tao.
Tao sẽ giữ mày lại mãi mãi
Chiếc lồng chim vĩnh cửu
Hãy bay đi...
Đôi cánh phải thật vững chãi, đôi chân phải thật mạnh mẽ
Đẹp đẽ
Kiêu hãnh
Hơn bất cứ thứ gì
Chú chim xanh chỉ thuộc về mỗi tao
Một ngày nào đó, mày quay về đây
Tao sẽ là bầu trời bất tận
Dù có bay đi đâu, mày vẫn cạnh bên tao


Chim à
Mày biết không, con người là loài sinh vật yếu đuối
Chỉ cố giấu đi vẻ yếu đuối của mình
Và cố giấu đi sự ngu ngốc của mình
Tao ước
Tuyết trắng phủ kín mảnh đất này
Xóa đi mọi dấu vết, tất cả chìm trong màu trắng vĩnh cứu. đông cứng những cảm xúc này
Nhưng tao vẫn sẽ đợi mùa xuân đến
Đợi ánh nắng mặt trời ấm áp đánh thức tất cả
Đợi một giai điệu ngọt ngào gọi mình từ giấc ngủ vùi ngày đông


Và mỗi khi bài Aoi tori ngân vang, tao vẫn sẽ nhớ có một thứ tao vẫn đang tìm



"Nhìn xem, anh đã tìm thấy chú chim xanh
Tiếng ve sầu vẫn văng vẳng đâu đây
Và khi anh nhìn chăm chú vào khung cảnh chẳng hề thay đổi
Về phía gió, về phía thị trấn, về phía ngọn đồi
Hướng về biển,hướng đến những vầng mây, hướng đến bầu trời, đến với những vì sao"








Form of happiness

Trái tim tôi thật yên bình.
Nhẹ lòng
Một chút cánh hoa
Rơi...
Một chút nước
Chảy...









Ốc đảo vẫn xanh tươi
Vẫn ươm mầm để hoa nở rộ
Vẫn nuôi dưỡng để lũ chim cất tiếng hót
Tôi không muốn trái tim mình hóa hoang mạc
"Hạnh phúc là thế nào" "Vui ra sao" "Thế nào là thỏa mãn"
Tôi chẳng cần biết nữa


Những ngày bình lặng trôi qua
Đó cũng là một loại hạnh phúc
Khép lại cánh cửa
Tự mình thắp lên ánh sáng
Đã đủ thỏa mãn
Có thể nói, có thể cười
Như thế là vui


Học cách hài lòng
Vỗ về bản thân
Hơi ấm từ một đôi bàn tay
Ôm lấy xúc cảm
Để nó không vỡ tan
Tôi khao khát ánh sáng
Nhưng chưa từng cố gắng tự mình thắp lên ánh sáng
Tôi khao khát hơi ấm
Nhưng chưa hề nghĩ thân thể mình rất ấm áp


Đột nhiên nhớ tới anh
Có thể anh là người ở lại
Ôm ấp hoài niệm
Khi mọi người vẫn đang tiến về phía trước
Dừng lại và nghỉ ngơi
Để nhìn cho rõ
Mình thật sự muốn gì
Anh đã từng tự hỏi mình "Với tôi thế nào mới là hạnh phúc"
Anh không hối hận với những gì mình đã chọn.


Giờ thì tôi có thể nói rằng "Tôi không hối hận"
Bởi trong mắt tôi là bầu trời màu xanh
Nắng có màu vàng
Nếu đó là cách tôi có thể trút bỏ gánh nặng
Vậy thì đừng hối tiếc.