Hiển thị các bài đăng có nhãn D. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn D. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Ba, 9 tháng 7, 2013
Thứ Tư, 8 tháng 5, 2013
Thứ Hai, 6 tháng 5, 2013
Thứ Sáu, 3 tháng 5, 2013
Thứ Tư, 15 tháng 8, 2012
Sansuishi - D
(Sơn thủy thi)*
Trong dòng thời gian đằng đẵng
Lòng tôi chỉ vương vấn một người
Vị ân sư đã dạy tôi suy xét vạn vật phải công bằng
Là một người ôn hòa và mạnh mẽ
Thứ Sáu, 10 tháng 8, 2012
Yami yori kurai doukoku no acapella to bara yori akai jounetsu no aria - D
Bản dịch thuộc về sakurared (chonoblack)
Vui lòng không chỉnh sửa, repost bất cứ đâu
Đóa hồng thân thương. Trong thế giới này,em là tất cả với ta
Cả trong hiện tại,quá khứ lẫn tương lai. Ta hát vì em
Giọng nói từ đáy vực sâu trườn lên mặt đất. Một khúc ca oán than còn tăm tối hơn cả bóng tối
Một trái tim vẹn toàn. Giọng ca giáng xuống từ cõi trời. Âm nhạc cất lên từ nỗi đam mê còn đỏ hơn cả hồng nhung
Ta chưa hề biết sống vui vẻ là thế nào
Tại sao ta lại sinh ra trong hình hài xấu xí này?
Tại sao? Em ao ước gì? Em nghĩ gì?
Chỉ một lần thôi, ta muốn nhìn thấy tình yêu bên dưới lớp mặt nạ xấu xí này
Sinh ra giữa cõi trần thế mà chẳng biết đến ái tình đã bị bóng tối đẩy xuống vực sâu…
Em phải lựa chọn! Hãy đến bên ta!
Không ai có thể ngăn ta lại !
Ta chưa hề biết sống vui vẻ là thế nào
Tại sao ta lại được sinh ra dưới hình hài xấu xí?
(Vì sao?) (Em ước gì?)(Em nghĩ gì?)
Chỉ có ngọn đèn đường thiêu đốt lòng ngực nóng rát.Ta không thể nào quên được đoạn kết của tình yêu này
Đến đây nào,đã đến lúc em đắm mình trong ánh sáng
Dù cho em có quên đi,nhưng ta vẫn sẽ nhớ mãi,nhớ mãi
Đóa hồng thân thương. Trong thế giới này,em là tất cả với ta
Cả trong hiện tại,quá khứ lẫn tương lai. Ta hát vì em
Sinh ra giữa cõi trần thế mà chẳng biết đến ái tình đã bị bóng tối đẩy xuống vực sâu…
Chủ Nhật, 29 tháng 7, 2012
Kaze ga Mekuru Page - D
Bản dịch thuộc về sakurared (chonoblack)
Vui lòng không chỉnh sửa, repost bất cứ đâu
Khi chuyện đã qua rồi, em không thể mang nó quay về
Em quên tôi rồi chăng? Khi tôi cất bước đi
Cơn gió lật qua trang sách, một bức ảnh úa màu. Câu chuyện vẫn tiếp tục
Khoảnh khắc này ngày nào đó chỉ còn là dĩ vãng
Nhìn lại, chỉ mình tôi trơ trọi giữa bức ảnh
Đã bao lần tôi viết đi viết lại một bức thư nhưng rồi chẳng gửi cho em
Tôi đang đợi một lời hồi âm dẫu biết chẳng bao giờ đến
Tôi đã quên trả lại quyển sổ thơ mà em rất thích
Một chiếc lá khô rơi ra từ ấy bỗng đẹp như khi ngày nó vẫn còn tươi
Hàng cây bên đường mang đầy hoài niệm đã thôi lay động và mang sắc màu tươi sáng
Khi cây bên đường thay lá mới, nơi con đường hai ta sánh vai
Chẳng có chi e ngại
Nhưng khi một mùa mới đến và điểm tô lá rụng cùng tuyết trắng
Cõi lòng tôi lại khao khát được sưởi ấm
Khi lửa vây quanh tôi, tôi tìm em, người đến giờ tôi vẫn yêu
Em sẽ hiểu mà? Một đóa hoa mới nở
Những ngày hai ta trải qua
Khoảnh khắc này ngày nào đó chỉ còn là dĩ vãng
Khi tôi nhìn lại, người trong bức ảnh chính là em
Thứ Hai, 4 tháng 6, 2012
Kuon - D
Bản dịch thuộc về sakurared (chonoblack)
Vui lòng không chỉnh sửa, repost bất cứ đâu.
Cơn gió bỏng rát cuốn theo cát. Tôi chăm chú kiếm tìm bóng hình một người
Mong ước được đi về phía ấy…Tôi bước tiếp trên đôi chân trần
Gặp gỡ dường như mãi là khởi đầu của li biệt
Sao con người lại không nhận ra?
Lí do đã trước mắt…Tôi không biết vì nguyên cớ gì
Như cơn gió vô hình, tôi muốn in bóng trên đôi mắt người
Trước khi thế giới sụp đổ
Chỉ một lần thôi,tôi muốn gặp người
Rồi thì tôi sẽ sống tiếp, cuộc sống đúng nghĩa của riêng tôi…
Không như hôm qua
Cho đến giờ, chẳng hề đổi thay…
Người “thiêu đốt” cuộc sống này
Dù cho tôi không chứng kiến được ngày tàn của tinh cầu này
Trong những vốc cát rơi khỏi kẽ tay, tôi nhìn thấy “ảo ảnh” của người
Không muốn quên đi quang cảnh tội lỗi này
Bởi nó mới đẹp đẽ làm sao
Dòng nước mắt tuôn rơi.hóa thành cơn mưa sẽ không tìm thấy lời cầu chúc
Trước khi thế giới sụp đổ
Chỉ một lần nữa, tôi muốn gặp người
Rồi thì tôi sẽ sống tiếp, cuộc sống đúng nghĩa của riêng tôi…
Không như hôm qua
Cho đến giờ, chẳng hề đổi thay…
Người “thiêu đốt” cuộc sống này…
Tôi có thể gọi người là”kẻ đồng hành”, hạnh phúc biết bao khi được gặp người
Thật hạnh phúc
Thứ Ba, 15 tháng 5, 2012
Huang Di ~ Yami ni Umareta Mukui - D
Bản dịch thuộc về sakurared (chonoblack).
Vui lòng không tự ý chỉnh sửa, repost bất cứ đâu.
Như con rồng bay lên, ta đối mặt cùng trời xanh
Vượt qua tầng mây, ta chớp lấy ánh trăng giữa ban ngày
Vượt qua tầng mây, ta chớp lấy ánh trăng giữa ban ngày
Là người, vì người mà ta thống trị thế giới ngầm
Người trong thế giới ô uế này không biết đến dòng máu dơ bẩn của ta
Người trong thế giới ô uế này không biết đến dòng máu dơ bẩn của ta
Cả đời này ta nguyện trung thành cùng người, bằng tất cả, cả trái tim ta
Có thể người khờ khạo, nhưng ta chỉ yêu mình người
Có thể người khờ khạo, nhưng ta chỉ yêu mình người
Như con rồng bay lên, ta đối mặt cùng trời xanh
Vượt qua tầng mây, ta chớp lấy ánh trăng giữa ban ngày
Vượt qua tầng mây, ta chớp lấy ánh trăng giữa ban ngày
Con rồng dần lớn lên cùng tử linh
Kẻ đánh mất chút nhân tính cuối cùng thì không đáng gọi là con người
Chẳng cần chi thương xót
Tấm màn đen sẽ được kéo lên và tội ác của ta sẽ phơi bày
Chẳng cần chi thương xót
Tấm màn đen sẽ được kéo lên và tội ác của ta sẽ phơi bày
Thanh tỉnh trí óc và chời đợi, đừng lơi lỏng phòng bị
Cháy bùng lên, hỡi huyết thống sống lại từ ngàn xưa !
Cháy bùng lên, hỡi huyết thống sống lại từ ngàn xưa !
Thiện hữu thiện báo, ác hữu ác báo
Như con rồng bay lên, ta lớn lên từ đáy biển sâu
Viên ngọc ta đã nắm giữ từ khi sinh ra là di vật của Hoàng đế(1)
Viên ngọc ta đã nắm giữ từ khi sinh ra là di vật của Hoàng đế(1)
Con rồng đang bay lên kia có cảm nhận được sự đáp đền đến từ bóng tối?
Ta sẽ hòa làm một với con rồng kia. Đó phải chăng là định mệnh của cuộc đời ta...?
Ta sẽ hòa làm một với con rồng kia. Đó phải chăng là định mệnh của cuộc đời ta...?
Như con rồng bay lên…
(1) Huang di trong tiếng Hán là "hoàng đế", là một từ để gọi vua. Cách gọi này xuất phát từ đời Tần Thủy Hoàng (ông tự gọi mình là Thủy Hoàng Đế) và nó được sử dụng cho đến triều đại phong kiến cuối cùng của Trung Quốc là Thanh triều.
Tuy nhiên, trong lịch sử Trung Quốc, vùng Can'hu (参胡) (Tham Hồ), ngày nay là đất Fenyang (汾阳) (Phần Dương) tỉnh Shanxi (山西省) (Sơn Tây) được cai trị bởi 12 đời họ Hoàng, vị đầu tiên chính là Hoàng Đế (黃帝). Ông cũng là một trong Ngũ đế của Trung Quốc.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)







